Tiếng Nói Dân Chủ

Phong Trào Dân Chủ Việt Nam

'Sai đâu sửa đó, sửa đó có xong đâu'

Xử lý tham nhũng trong y tế đang ở dạng “sai đâu sửa đó, sửa đó có xong đâu và xong đâu nhưng lại sai đấy”, TS Trần Tuấn, Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo phát triển cộng đồng nói.

Tham nhũng “noi gương”

Theo đánh giá của Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo phát triển cộng đồng, tham nhũng trong hệ thống cung cấp dịch vụ y tế công xảy ra ở cả cấp độ cá nhân và tập thể, phổ biến tới mức nó trở thành chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. “Thậm chí, bệnh nhân đến phòng khám tư cũng đưa phong bì”.

PGS-TS Đặng Ngọc Dinh, Viện trưởng Viện Những vấn đề phát triển tiếp lời, cũng giống như nhiều ngành khác, đưa phong bì cho bác sĩ đã trở thành “một thứ văn hóa“, với hệ thống ngầm và sự phân chia chặt chẽ, như một thứ dầu bôi trơn cho cả hệ thống máy.

Ông Dinh lí giải nguyên nhân của tham nhũng trong y tế không phải chỉ vì bác sĩ hay bệnh nhân, mà thực chất đó là “tham nhũng noi gương”, có tính hệ thống, phổ biến.

“Ở Việt Nam, tìm được một lĩnh vực nào mà không có tham nhũng mới lạ”, ông Dinh chua chát.

Theo TS Trần Tuấn, cả tập thể ngành y vận hành bộ máy trong một môi trường tham nhũng khiến cho tham nhũng được mặc định hóa, là điều bình thường.

Không phải ngẫu nhiên khi kết quả điều tra mức sống hộ gia đình Việt Nam năm 2008 cho thấy, chỉ một nửa dân số hài lòng với các dịch vụ y tế, dù họ đều công nhận có sự tiến bộ trong nhiều năm qua.

Sai đâu sửa đó

Điều ông Tuấn quan ngại không nằm ở các hành vi tham nhũng cá nhân, mà ở cấp độ tập thể, thông qua việc ban hành quy định buộc người dân phải gia tăng sử dụng dịch vụ y tế. Đơn cử, chỉ riêng việc để có bằng lái xe máy đã phải đáp ứng 83 tiêu chí. Ngăn ngừa được một tai nạn giao thông có ý nghĩa, nhưng nếu so về thiệt hại, làm sao một tai nạn do bỏ qua chỉ tiêu y tế so được với việc một người nào đó vượt bao nhiêu tiêu chuẩn để lên chiếc ghế lãnh đạo của một đơn vị!

Việc duy trì sự không rõ ràng về y tế công – tư ngay trong các bệnh viện công như cho thành lập bộ phận dịch vụ theo yêu cầu, phòng khám chất lượng cao, hay cho phép nhân viên bệnh viện công được đầu tư trang thiết bị y tế tại cơ sở y tế mình đang hành nghề để tăng thu nhập… chính là đặt bác sĩ vào môi trường có thể lạm dụng quyền hành.

Một sự vô tình, thiếu cân nhắc kĩ khi ra quyết định, quên đặt câu hỏi quy định đó đặt lợi ích của ai lên trên khiến cho tham nhũng bị đẩy lên cấp độ tập thể.

Vì thế, cách xử lý tham nhũng trong y tế của Việt Nam cũng chỉ dừng ở mức “sai đâu, sửa đó”, chỉ ngăn chặn cá nhân, chưa đi vào các yếu tố nền, yếu tố thúc đẩy và duy trì môi trường đó. Hệ quả tất yếu là, tưởng như xử lý xong rồi nhưng thực chất anh lại đang làm sai, bởi anh đang xử người mà bị đặt vào hoàn cảnh đó.

Thiếu giám sát độc lập

Lý giải tình trạng tham nhũng trong y tế gia tăng, ông Tuấn cho rằng “cùng với Đổi mới, chúng ta thêm vào cấu trúc y tế cũ yếu tố cạnh tranh thị trường với phí dịch vụ, làm dự án… mà lại quên đi hệ thống điều chỉnh để giám sát tương ứng. Chúng ta vận hành hệ thống y tế mới theo nguyên tắc dịch vụ chăm sóc sức khỏe nhưng lại thiếu cơ sở pháp lý cho sự cạnh tranh bình đẳng và một hệ thống kiểm soát dang dở”.

Hơn nữa, hệ thống đào tạo, nghiên cứu, quản lý y tế đã hầu như bỏ qua khâu phân tích sự đặc thù của nghề y, nơi người sử dụng không tự đánh giá được nhu cầu và loại hình dịch vụ mình cần mà họ đặt toàn bộ sức khỏe vào tay người cung cấp dịch vụ. Nói cách khác, bản thân hệ thống y tế luôn có nguy cơ bị lạm dụng, nguy cơ bị làm sai. Vì thế, hệ thống đã được cấu trúc không theo hướng để tránh sự lạm dụng đó.

Ông Trần Quang Trung, Chánh Thanh tra Bộ Y tế cho hay, phát hiện sai phạm, Bộ Y tế lập tức xử lý. Nhiều trường hợp, các ông đã “vi hành” trong vai bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nên để xem người trong ngành mình vòi vĩnh bệnh nhân thế nào. Tuy nhiên, “xử lý không dễ”, chưa nói tới chuyện phân biệt có tham nhũng hay không đã khó. Đơn cử chuyện giá thuốc chẳng hạn. Tổ chức đấu thầu cũng không đảm bảo không có lạm dụng, tham nhũng.

Trong khi đó, hệ thống giám sát độc lập lại hoàn toàn vắng bóng. “Thiếu hệ thống giám sát độc lập, mọi kiện cáo của dân lại đặt vào tay Bộ Y tế, làm sao để bảo vệ quyền của dân cho đúng?”, ông Tuấn nêu.

Sự cần thiết của cơ chế giám sát độc lập và sự tham gia của xã hội dân sự vào khâu giám sát tham nhũng trong y tế cũng là điều các chuyên gia nước ngoài đại diện cho các nhà tài trợ cho Việt Nam quan ngại trong cuộc tọa đàm trước Đối thoại chống tham nhũng giữa Việt Nam với các nhà tài trợ vào ngày 26/11 tới.

Hệ thống y tế đổi mới đòi hỏi con người, quản lý phải mới cả về kiến thức, kĩ năng và thái độ…. Phải giải bài toán ở cấp độ hệ thống, không thể lẻ tẻ được”, ông Tuấn khuyến nghị.

Phương Loan

Nguồn: VNN

Nhập nhằng trong lĩnh vực y tế

Một hội thảo đã diễn ra tại Hà Nội hôm 17/11 bàn về tình trạng tham nhũng trong khu vực y tế ở Việt Nam.

Đây là bước chuẩn bị cho Cuộc Đối thoại Thường niên của Việt Nam với các nhà tài trợ, diễn ra ngày 26/11, mang chủ đề “Tham nhũng trong Y tế”.

‘Chuyện thường ngày’

Một người tham dự hội thảo, Tiến sĩ Trần Tuấn, nói với BBC rằng tham nhũng trong ngành y tế “phổ biến đến mức người dân không muốn nói đến nữa, xem nó là chuyện thường ngày”.

Vị giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo Phát triển cộng đồng (RTCCD) nhận định:

“Nếu giải quyết theo kiểu ‘sai đâu sửa đấy’ thì không bao giờ hết, chỉ càng ngày càng tăng.”

Theo ông, cần nhận thức rằng hệ thống y tế hiện nay được xây dựng dựa trên nền tảng giá trị vì cộng đồng.

“Đến khi xã hội chấp nhận kinh tế thị trường, y tế tư nhân, thì lại quên mất việc cấu trúc lại theo hướng quản lý cạnh tranh thị trường.”

Tiến sĩ Trần Tuấn nói thêm: “Hiện tại thiếu bộ phận đánh giá giám sát độc lập, đó là lỗi cơ bản. Ví dụ, khi người dân khiếu kiện, đơn của họ lại trả về cho Bộ Y tế. Có ai bảo vệ quyền lợi người dân?”

Hội thảo hôm 17/11 do Đại sứ quán Thụy Điển phối hợp tiến hành với tổ chức Towards Transparency.

Khoảng 50 đại diện của các tổ chức chính phủ và phi chính phủ đã đến dự.

Vi phạm

Ông Jairo Acuna-Alfaro, từ UNDP, nhận định tiêu cực trong khu vực y tế nhận được sự chú ý đặc biệt của cả xã hội và truyền thông.

Trích dẫn các bài báo trong nước, ông Acuna-Alfaro cho biết hơn 70% nhân viên y tế được hỏi đã thừa nhận họ “đôi khi hoặc thường” vi phạm quy tắc nghề nghiệp.

Theo một nghiên cứu khác đối với 140 bệnh nhân trong năm 2009, 25% người bệnh chọn nơi điều trị dựa trên lý do quen biết và việc tặng quà cho nhân viên chiếm 9% tổng chi phí.

Chuyên gia của Ngân hàng Thế giới, James Anderson, sử dụng thống kê mới nhất của Việt Nam, cho hay hơn một nửa người dân hài lòng với dịch vụ chăm sóc y tế.

Thông tin của ông dựa theo Khảo sát mức sống gia đình 2008 của Tổng cục Thống kê, làm với hơn 9000 hộ gia đình.

Đa số người được hỏi cho rằng dịch vụ y tế đang cải thiện chất lượng.

Nhưng cũng theo khảo sát này, đa số nói tham nhũng trong lĩnh vực y tế là rộng khắp và cho rằng vấn nạn không giảm đi.

Nếu tính toán chi phí cho sức khỏe so với GDP đầu người, người dân ở Việt Nam phải bỏ ra nhiều tiền hơn khi so với các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, Lào, Thái Lan.

Chuyên gia Trần Tuấn nhấn mạnh với BBC: “Không thể chỉ nói chung chung Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, người dân giám sát.”

“Phải có bộ phận độc lập với nhà nước, ở xã hội dân sự, có chuyên môn để thực hiện phần giám sát, đánh giá chất lượng dịch vụ.”

Những kết quả ghi nhận ở hội thảo này sẽ được giới thiệu tại cuộc đối thoại hàng năm giữa Việt Nam và các nhà tài trợ ngày 26/11.

Cuộc họp năm nay lấy chủ đề “Tham nhũng trong Y tế”.

Nguồn: BBC

Xếp hạng tham nhũng toàn cầu

Báo cáo năm 2009 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế nói các lãnh đạo Hoa Kỳ và thế giới đều chưa làm đủ để chống tham nhũng trên toàn cầu.

Đưa ra sau một năm nhiều nền kinh tế bị khủng hoảng, báo cáo nhận định rằng “tham nhũng là mối nguy cơ đối với phục hồi kinh tế và là thách thức lớn đối với các quốc gia đang xung đột”.

Bảng xếp hạng các nước theo mức độ tham nhũng công bố hôm nay 17/11 cũng nói rằng hiện trên thế giới đang thiếu vắng một tâm lý khẩn trương về việc chống tham nhũng, và thậm chí có thái độ coi tham nhũng là chuyện “làm ăn bình thường”.

Transparency International tức Minh bạch Quốc tế, có trụ sở ở Berlin, Đức nói rằng hội nghị G20 vừa qua cũng đã không khai thác hết các phương thức nhằm ổn định kinh tế toàn cầu và giảm nạn tham nhũng.

Một người phát ngôn của Tổ chức này, ông Pascal Fabie nói:

“Với tất cả các nước, dù vị trí của họ ở đâu trong bản xếp hạng tham nhũng, ở dưới cùng hay ở giữa, ở trên, thì vẫn cần phải có một loạt biện pháp được đưa vào cuộc sống [để chống tham nhũng]”.

Khu vực công yếu kém

Bản xếp hạng ra hôm nay nêu rằng nạn tham nhũng nói chung đang gia tăng, với 129 trong tổng số 180 nước được điều tra chỉ đạt dưới 5 trong thang điểm từ 0 đến 10.

Tổ chức Minh bạch Quốc tế coi New Zealand là quốc gia trong sạch nhất, đứng trên Đan Mạch và Singapore. Còn đứng cuối bảng là Miến Điện, Afghanistan và Somalia.

Bản thân Hoa Kỳ rơi từ vị trí 18 xuống 19, tuy rằng về điểm số thì cải thiện từ 7.3 lên 7.5 điểm.

Minh bạch Quốc tế trích dẫn những “lo ngại rộng khắp” về cách thức bộ máy hành pháp và lập pháp Mỹ giám sát khu vực tài chính.

Chẳng hạn, theo họ, bộ máy hành chính và Hạ viện Mỹ đã thất bại trong việc tăng cường cơ chế kiểm soát lương của giới chủ cũng như trong kinh doanh trên thị trường chứng khoán, và các biện pháp bảo hộ phá sản.

Vẫn theo ông Pascal Fabie, có hai điều trọng yếu phải làm để chống tham nhũng.

Một là, “cần có quyết tâm chính trị mạng mẽ để diệt trừ tham nhũng” nhưng quyết tâm đó không nên biến thành chuyện can thiệp vào hoạt động của các cơ quan pháp lý.

Hai là, ông cho rằng các cơ quan chống tham nhũng phải “hợp tác chặt chẽ” thì mới diệt được “tham nhũng có tính hệ thống”.

Không tính các thất thoát đầu tư và sự thiếu hụt vì tăng trưởng kinh tế kém thì chỉ riêng nạn hối lộ, theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế, đã làm mất đi 1 nghìn tỷ USD mỗi năm từ nền kinh tế toàn cầu.

Đặc biệt, các nước được coi là “có cải thiện” gồm Trung Quốc, Ba Lan và Bangladesh, nhờ đưa vào áp dụng các biện pháp chống lừa đảo tài chính.

Kazakhstan và Guatemala cũng cải thiện một chút.

Nhưng tại châu Âu, hai nước trong EU là Hy Lạp và Latvia lại bị chú ý vì các vụ scandal tham nhũng.

CH Czech, Slovakia và Ukraine cũng bị tụt hạng vì sự yếu kém của khu vực nhà nước.

Tại Anh Quốc, Minh bạch Quốc tế nhắc đến các vụ điều tra Vetco, BAe và Metronet như bằng chứng rằng có hoạt động tham nhũng.

Còn tại Afghanistan, nơi Tổng thống Hamid Karzai vừa thắng cử nhiệm kỳ thứ nhì trong vòng bỏ phiếu bị hoen ố bởi gian lận, báo cáo đánh giá nạn tham nhũng “có mặt khắp nơi”, và một phần là vì buôn bán nha phiến.

Báo cáo 2009 không xét đến Việt Nam nhưng trong phần về Nhật Bản có nhắc đến vụ PCI trong phần viết của Toru Umeda, thuộc Minh bạch Quốc tế tại Nhật Bản.

Dành nửa trang để viết về vụ tham nhũng hối lộ liên quan đến quan chức ngành xây dựng ở Thành phố Hồ Chí Minh, báo cáo về Nhật cho rằng Bộ Tư pháp Nhật Bản “đã yêu cầu hỗ trợ pháp lý nhưng không nhận được gì” từ phía Việt Nam, tính đến 26/08/2008, theo báo chí Nhật.

Nguồn: BBC

Việt Nam tăng bậc trong xếp hạng chống tham nhũng

Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) công bố bảng xếp hạng chống tham nhũng hôm qua, trong đó Việt Nam đứng thứ 120, tăng một bậc so với năm ngoái.

Bảng xếp hạng được tiến hành đối với 180 quốc gia, đánh giá theo mức độ tham nhũng tồn tại trong bộ phận quan chức và chính khách ở những nước này.

Chỉ số minh bạch chống tham những được rút ra từ 13 thăm dò và khảo sát khác nhau từ 10 viện nghiên cứu độc lập, bao gồm cả các tổ chức quốc tế, trong đó có Ngân hàng Thế giới.

Các quốc gia được xếp hạng theo thang điểm từ 0 (mức độ tham nhũng cao nhất) đến 10 (mức độ tham nhũng thấp nhất). Việt Nam năm nay được 2,7 điểm, đứng thứ 120, tăng một bậc so với năm 2008 và tăng ba bậc so với năm 2007.

Năm nay, New Zealand đã vượt qua Đan Mạch để đứng đầu danh sách với 9,4 điểm, Đan Mạch thứ hai với 9,3 điểm, tiếp đó là Singapore và Thụy Điển cùng 9,2 điểm. Ba nước xếp cuối bảng là Somalia (1,1 điểm), Afghanistan (1,3 điểm) và Myanmar (1,4 điểm).

Mỹ đứng thứ 19 với 7,5 điểm trong khi Trung Quốc với 3,6 điểm đứng thứ 79 và Nga 2,2 điểm đứng thứ 146.

Thuật ngữ tham nhũng được TI định nghĩa là “sự lạm dụng chức quyền để thu lợi cá nhân”.

Hải Minh

Nguồn: VNExpress

30 năm: Sai sửa – sửa sai

Vũ Thạch (VNN, 23/3/05)

Ít người VN ngày nay mà không biết đến nụ cười ra nước mắt của tác giả Phan Hiền khi ông dùng một câu thách đối ngày xuân để mô tả cảnh loay hoay của những lãnh tụ CSVN suốt 30 năm lãnh đạo vừa qua. Toàn cảnh ấy được gói trọn trong 3 câu ngắn ngủi:

“Sai đâu sửa đấy. Sai đấy sửa đâu? Sửa đâu sai đấy.”

Chỉ cần lùi lại 30 năm. Nhìn vào những ngày đầu tiên sau biến cố 30 tháng 4, 1975, người ta đã có thể nhìn thấy cội nguồn của những tan hoang hôm nay. Vào những ngày ấy, Đảng CSVN hạ quyết tâm tiếp tục “xông lên” và “xốc tới” trong tinh thần Phó Thác Lý Trí. Tinh thần này chính thức phát xuất từ Hồ Chí Minh với câu khẳng định trước Đảng: “Tôi có thể sai, nhưng các nhà lý luận CS như Các Mác, Lê Nin, Xíttalin, Mao Trạch Đông thì không thể sai được.” Khi tinh thần đó xuống đến hàng cán bộ CSVN cao và trung cấp, nó trở thành lời tụng niệm: “Chúng ta có thể sai, nhưng Bác Hồ thì không thể sai được.” Và khi xuống đến phường xã thì nó đã trở thành qui luật có tính ‘đời đời bền vững’, đó là: “Chúng ta có thể sai, nhưng Đảng thì không thể nào sai được.” Thế là cả đảng chỉ làm một công việc là đem toàn bộ các mô thức CS sẵn có chụp xuống xã hội VN. Khúc nào dư ra thì hoặc bị ấn đạp vào cho vừa khuôn mẫu, hoặc bị cắt bỏ đi không thương tiếc. Theo họ, chỉ có một cách giải quyết toàn bộ các vấn đề của VN và thậm chí của cả thế giới.

Tinh thần thứ hai mà những người lãnh đạo đảng CSVN, trong men say chiến thắng năm 1975, đã cho đảng viên mọi cấp học tập là: “Đánh giặc Mỹ mà Đảng ta còn đánh thắng thì cải tạo xã hội VN đâu có gì là khó.” Từ điểm xuất phát đó toàn Đảng xông vào cải tạo xã hội bằng tinh thần áp dụng sở trường chiến tranh. Các sĩ quan chỉ huy quân đi, các cán bộ từng nắm các mạng lưới nội thành trở thành các bí thư xã ủy, quận ủy, tỉnh ủy với uy quyền tuyệt đối. Mọi cá nhân, đoàn thể, và định chế xã hội được xem như những cây cầu, ngọn đồi, hay mảnh rung trong chiến tranh, nghĩa là nếu Đảng không chiếm hay kiểm soát được thì phải giật xập, phá nát, hay đốt sạch.

Cả hai tinh thần Phó Thác Lý Trí và Áp Dụng Sở Trường Chiến Tranh trong 30 năm qua không chỉ kéo đất nước đến bờ vực thẳm mà thực sự ngày nay, cả nước VN đang mang đầy thương tích dưới đáy vực thẳm của đói nghèo, mặc dù đã trả cái giá hy sinh của hàng chục triệu sinh mạng con người.

Trước hết, với mô hình chỉ còn giai cấp công nông trong xã hội, đi kèm với loại tâm trí chỉ có TA và THÙ từ thời chiến tranh, nhiều trăm ngàn quân cán chính VNCH, bao gồm hầu hết mọi nhân viên điều hành guồng máy hành chính, y tế, giáo dục, xã hội cho cả miền Nam bị tập trung vào những vùng rừng sâu nước độc, bị đày ải bằng lao đng khổ sai trong tình trạng đói khát bệnh tật, bị buộc đi gỡ bom mìn, v.v. để chết dần.

Cùng lúc đó, từng giai cấp trong xã hội được xếp loại cho đủ các con số chỉ tiêu và loại bỏ. Khởi đầu bằng các đợt loại trừ tư sản mại bản, rồi tiến đến các tầng lớp tiểu thương xuống đến tận những người bán hàng rong, rồi đến những người làm nghề lao động cá nhân bên ngoài các công xưởng và hợp tác xã, và sau hết là những người không còn nghề gì để làm. Những thành phần bị xem là “ác ôn” nhất trong danh sách kể trên bị lấy hết tài sản và tống vào “trại cải tạo,” còn nhẹ nhất trong danh sách này cũng bị dồn vào các vùng “kinh tế mới” hoang dã.

Dĩ nhiên mọi định chế kinh tế tư nhân như hệ thống ngân hàng tư, các hãng xưởng sản xuất công nghệ lớn, các dịch vụ xuất nhập cảng, v.v… đều bị dẹp bỏ. Nhưng nhà nước vẫn chưa an tâm. Để biết chắc là đã vô sản hóa mọi giai cấp trong xã hội, đảng và nhà nước CSVN cho đổi tiền 2 đợt trong vòng 4 năm đầu sau 1975, mà thực chất là phát cho mỗi nhà một số tiền nhỏ và “giữ giùm” tất cả phần còn lại.

Thế là toàn bộ hạ tầng kinh tế, khả năng sản xuất, và các nguồn vốn tại miền Nam bị phá sạch để đồng hạng với tình trạng miền Bắc. Hậu quả lập tức là chỉ trong vòng 3 năm sau ngày “hòa bình và thống nhất” nạn đói và chết đói bắt đầu xảy rạ Tuy vậy, các lãnh tụ Hà Nội vẫn bình chân như vại vì nguồn viện trợ từ Liên Xô vẫn chảy đều để Đảng CSVN nuôi dưỡng hệ thống cán bộ và quân đội. Chính vì vậy mà trong lúc nạn đói trong dân mỗi năm thêm trầm trọng thì Đảng mở cuộc tấn công sang Campuchia năm 1979.

Cảnh đói khổ, kiệt quệ của dân chúng suốt một thập niên chẳng hề làm Đảng chuyển mình trong giấc mộng “Liên Bang Đông Dương.” Chỉ khi Tổng Bí Thư Gorbachev của Liên Xô tuyên bố không còn khả năng nuôi ăn, nuôi mặc, nuôi vũ khí các đảng cng sản đàn em nữa vào năm 1985, thì lãnh đạo Hà Nội mới bắt đầu la hoảng về cơn “Quốc Nạn” và ra lệnh cấp tốc “sửa sai.”

Nhưng sửa được gì khi các lãnh đạo Đảng và toàn bộ máy chính quyền vẫn xông vào các vấn đề mới với tinh thần cũ, đó là Phó Thác Lý Trí và Áp Dụng Sở Trường Chiến Tranh. Trước hết mô thức Mở Cửa Kinh Tế – Trói Chặt Chính Trị được rước trọn vẹn từ Trung Quốc về VN và gọi đó là Kinh Tế Thị Trường Theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa (thay vì Kinh Tế Thị Trường theo Đặc Tính Trung Quốc). Cùng lúc đó sở trường du kích chiến được lấy ra đối phó với các nhà đầu tư mà Đảng cố mời vào. Cựu thủ tướng Singapore, Lý Quang Diệu, trong hồi ký đã ghi lại hiện tượng này trong bối rối vì không hiểu tại sao các quan chức CSVN lại phục kích các nhà đầu tư chẳng khác nào như đang rình bắn lính Mỹ.

Kết quả là nền kinh tế VN bị chiếm ngự đến tận ngõ ngách bởi hàng hóa Trung Quốc, bởi các công ty Trung Quốc, và thậm chí bởi cả rau trái từ Trung Quốc đưa vào. Các nhà đầu tư không có gốc Trung Quốc phần lớn rút về sau khi mất sạch vốn liếng vào đầu thập niên 90. Còn lại trên đất nước VN là một nền kinh tế tư bản hoang dã phục vụ gần như độc quyền cho giai cấp tư bản đỏ bao gồm các đảng viên CS trung và cao cấp đang nắm quyền cùng với gia đình họ.

Với sự xụp đổ của Liên Xô và toàn khối CS Đông Âu vào đầu thập niên 90, các lãnh đạo Hà Ni lại một lần nữa la hoảng về nguy cơ “Diễn Tiến Hòa Bình” và ra lệnh cấp tốc “sửa sai.” Cách sửa sai lần này vẫn chỉ là quy kết các biến cố này lên những kẻ thù đế quốc cho phù hợp với tinh thần Áp Dụng Sở Trường Chiến Tranh và cố sức bám vào Bắc Kinh chặt hơn nữa dù biết rằng quyền lợi đất nước VN sẽ bị xâm phạm càng ngày càng trầm trọng hơn. Đến cuối thập niên 90 thì tổng cộng 3 đời tổng bí thư và toàn bộ Chính Trị Bộ đảng CSVN quyết định cùng cắt đất, cắt biển, và quyền đánh cá của VN dâng cho Trung Quốc để mong được tiếp tục duy trì chỗ dựa chính trị và được ban cho các mô thức phát triển kế tiếp.

Hiển nhiên, không có một chính phủ nào hoàn hảo trọn vẹn trên trái đất này. Nhưng điểm khác biệt giữa các chế độ tiến bộ và thụt hậu là khả năng sửa đổi khi có sai trật hay yếu kém. Tại VN, hệ thống cầm quyền độc tài hiện tại không có khả năng giải quyết các sai trật mà chỉ đi từ sai lầm này sang sai trái khác, bởi vì:

– Đảng cầm quyền từ những ngày đầu vẫn xem dân chúng là đối tượng phải kiểm soát và là công cụ để thực hiện các ý định của Đảng, chứ không phải ngược lại. Do đó Đảng không thể dựa vào dân tộc để kiếm giải pháp, và lại càng không muốn hỏi dân tộc thích đi con đường nào. Làm như vậy sẽ chỉ giảm uy tín và làm sứt mẻ quyền kiểm soát của Đảng. Và cũng chính trên căn bản tư tưởng đó mà Đảng chỉ thấy sự nguy hiểm và nhu cầu cần phải bịt miệng, trừng phạt ngay những ai dám chỉ ra các sai trật của Đảng. Hiện tượng này đến nay vẫn thế và khó có thể thay đổi trong tương lai.

– Các sai trái trong chính sách Nhà Nước cứ tiếp tục gia tăng mức độ ung thối và phá nát xã hội cũng như đất nước ngày nào chúng chưa đe dọa lên chính sự tồn vong của Đảng. Ngược lại, chính một số lớn các tệ nạn hiện nay đang nuôi sống và cung cấp đặc quyền đặc lợi cho bộ máy cán bộ vốn rất cần thiết để duy trì và bảo vệ Đảng. Hiển nhiên trong quan hệ đó Đảng không thể tự cắt bỏ chân tay, và lại càng bất lực khi căn bệnh đã lên đến thượng tầng óc não. Ngay cả khi Đảng phải chấp nhận sửa sai để thoát hiểm thì mục tiêu vẫn chỉ nhằm để cứu Đảng chứ không phải để cứu nước. Do đó các biện pháp sửa sai cũng chỉ làm vừa đủ để qua cơn khó khăn rồi thôi. Căn nguyên của các bệnh tật vẫn còn nguyên vẹn.

– Và sau hết, mỗi lần Đảng nhận mình sai lầm khi tình trạng đã quá bết bát, điều quái dị là Đảng lại kết luận luôn giùm dân chúng rằng toàn dân vô cùng biết ơn lòng yêu nước, tinh thần tiến bộ “tự phê,” và nhất là sự sáng suốt của Đảng. Vì vậy, thay vì xin lỗi và từ chức như các chính phủ biết tự trọng tại các nước văn minh, thì các lãnh tụ đảng CSVN lại dùng chính các tuyên bố công nhận một vài sai lầm đó để biện minh cho sự xứng đáng tiếp tục cai trị độc quyền của mình. Để đưa dân tộc VN ra khỏi cái vòng lẩn quẩn “Sai đâu sửa đấy. Sai đấy sửa đâu? Sửa đâu sai đấy,” chỉ có giải phát duy nhất là thay đổi toàn bộ cơ chế cai trị ung thối hiện tại. Đất nước VN cần một thể chế dân chủ thực sự để trả lại quyền làm chủ, bao gồm cả quyền sửa sai chính phủ, cho nhân dân.

Nguồn: VNN

Advertisements

Tháng Mười Một 18, 2009 - Posted by | Tham Nhũng-Lãng Phí |

%(count) bình luận »

  1. ở đây ai muốn được gọi bằng ông , bằng ngài thì cứ nói lên , chứ đừng có phung phí công sức đầu óc để rồi đến già cũng chẳng thay đổi được gì . Mà muốn người khác gọi mình bằng ông nọ ngài kia thì cũng phải có phẩm chất chứ chẳng ai tự nhiên phong cho đâu . Hãy nhìn lại bản thân minh xem dã đủ tư cách để bàn luận chính trị hay chưa hay chi noi xuông rồi nhận lương cho hết tháng . Làm chính trị thì phải có hoài bão , có đường lối , có cương lĩnh và có phẩm chất anh hùng nữa chứ chẳng phải cứ ngồi ko để hô hào lật đổ chế độ như thế thì ai tin . Đọc các bài viết trên diễn đàn tôi chưa nhìn thấy bản chất anh hùng , sắc thái dân tộc của các vị nên chẳng hiểu được các vị đang hô hào cái gì . Bản thân các vị cũng chưa đủ bản lĩnh để xuất hiện trước công chúng thì làm sao để người khác biết được các vị là ai mà đặt niềm tin . Cương lĩnh chính trị các vị không có , đường lối giải phóng các vị không có vậy thì đâu là bản chất thật của các vị ? trong các bài viết các vị luôn cho rằng chính sách cai trị của CS là làm hại dân , ngu dân , nghèo dân vậy các vị đưa ra được nhửng biện pháp gì có lợi cho dân , làm giàu cho dân ? các vị cho rằng đa nguyên đa dảng thì mới có dân chủ , vậy thì ai là người phá được lệ này ? Rồi khi đa dảng rồi người dân được cái gì so với hiện tại ? Rồi hệ thống chính trị có bị đảo lộn hay không ? vv và vv… Tôi nghĩ rằng nếu các vị muốn thay đổi thì hãy nhìn lại cách làm của các vị đã đi đúng hướng hay chưa chứ đừng có đè nhau ra rồi soi mói . Trên diễn đàn này tôi chỉ thấy các vị chứa đầy những hận thù giai cấp chú chẳng có lý tưởng hay ho gì . các vị nói là CS không cho người dân nói nhưng cho nói ra thì các vị nói tầm bậy hết nên chẳng có nghĩa lý gì để người khác tin vào các vị . Các vị hãy làm gì tốt hơn để cho nền dân chủ phát triển , để tiếng nói của các vị có trọng lượng đi chứ đừng hô hào qua quýt để rồi đám con cháu em út nó lên diễn đàn nó chửi các vị như thế thì nhục lắm , mà đám con cháu em út nó bây giờ bậy lắm nó mà chửi thì có đến tổ tông ở dưới đất cũng phải chui lên đấy , ai càng có học chửi càng thâm đấy . Hãy nhìn lại lại chính mình chứ đừng làm bù nhìn chính trị các vị nhé

    Bình luận bởi trantatthang | Tháng Mười Một 19, 2009 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s