Tiếng Nói Dân Chủ

Phong Trào Dân Chủ Việt Nam

(BÁO) CÔNG AN NHÂN DÂN VIẾT BÀI BÔI XẤU ĐẢNG?

Lưu Mạnh Anh, theo Dân Luận

Với văn phong khá chải chuốt, ngôn từ có phần gạn lọc, ý mạch xem ra khá tuôn trào tựa… nham thạch từ ngọn núi lửa nào đấy tưởng chừng mãi ngủ vùi trong quên lãng, bỗng chốc “nổ banh” đến tận trời cao nhằm mục tiêu lan tỏa sức nóng hừng hực tưởng đến cả ngàn độ bách phân của một sự dày vò nhiều ngày chất chứa uất ức, nay được dịp xổ tràn cho dịu lại; Quý Thanh định đưa người đọc đi vào tâm thức u minh trong vụ án Ts. Cù Huy Hà Vũ “được dựng lên như một biểu tượng” bằng việc nhấn nhá về: trí tuệ, anh hùng, lấp lánh, long lanh… qua cách vừa khen tặng tài năng của Ngô Bảo Châu vừa chê trách Ngô Giáo sư đã tự biến thành ngọn gió để cho nhiều kẻ “mượn gió mà bẻ măng” như Quý Thanh viết:

Việc trích dẫn Ngô Bảo Châu xét cho cùng cũng chỉ là mượn gió bẻ măng.

Cứ nhẹ nhàng mà chấp nhận nội dung bài viết mang hơi hướm:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai”
(Tố Hữu)

của Quý Thanh để cùng nhau đi vào vài nội dung của bài viết xem sao nhé!

Quý Thanh viết:

Khoảnh khắc Hector ngã xuống dưới ngọn lao của Achilles dưới chân thành Troy cũng là khoảnh khắc chàng dũng sỹ đi vào tâm thức của nhân loại như biểu tượng về một phẩm giá cá nhân và tài năng mang tính thời đại. Đó là nhân vật hiếm hoi trong thần thoại Hy Lạp chiến đấu không phải cho danh vọng, oán thù hay khát khao quyền lực mà chàng chiến đấu để bảo vệ chính quê hương mình, gia đình mình, nhân dân mình. Hector với trí tuệ và hiểu biết của mình đã phản đối chiến tranh. Nhưng khi chiến tranh xảy ra, chính Hector không do dự khi đối đầu với một Achilles mình đồng da sắt, một việc không khác gì tìm đến cái chết trong khi chàng có thể có những lựa chọn khác.

Chỉ một khoảnh khắc ngã xuống của chàng Hector đã trở thành huyền thoại!

Dường như “hình tượng khoảnh khắc” người ta đã bắt gặp đâu đó trong dòng văn học “lãng mạn cách mạng” mà một nhà thơ “nổi tiếng” của Việt Nam đã từng “tụng ca” (chữ của Quý Thanh) rằng:

Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hóa thành bất tử
Có những lời hơn mọi bài ca
Có con người như chân lý sinh ra

Quả là hay, khi Quý Thanh ca ngợi Hector mà không chắc nhiều người dân đã có thời gian để đọc hết câu chuyện của chàng dũng sĩ này. Vậy tại sao không góp lời cảm ơn đến tác giả Quý Thanh đã đưa quan điểm thật rõ ràng khi minh định Hector: “chiến đấu không phải cho danh vọng, oán thù hay khao khát quyền lực mà chàng chiến đấu để bảo vệ chính quê hương mình, gia đình mình, nhân dân mình”.

Ngô Bảo Châu chỉ nhắc đến tên Hector, Kinh Kha…. và Quý Thanh đã “tiếp tay” để làm đậm đà bản sắc anh hùng vì dân vì nước của Hector.

Chiến đấu để bảo vệ chính quê hương mình, gia đình mình, nhân dân mình. Phải chăng chàng Hà Vũ đang làm điều đấy?

Chàng Hà Vũ chiến đấu để bảo vệ chính quê hương mình
: chống khai thác bauxite, bởi khai thác bauxite dẫn đến nguy cơ ngoại bang có thể vào Quê hương mà thao túng.


Chàng Hà Vũ chiến đấu để bảo vệ chính gia đình mình
: khi “người ta” đến đập phá hàng rào ngôi nhà, nơi đang thờ phụng hai Nhà thơ lớn (Cù Huy Cận & Ngô Xuân Diệu) của Việt nam cũng là cha và bác ruột của Hà Vũ và có nguy cơ đe dọa sự an toàn vợ con chàng, Hà Vũ đã dùng Luật pháp và quyền tự do ngôn luận để chiến đấu bảo vệ an toàn tổ ấm.

Chàng Hà Vũ chiến đấu để bảo vệ chính nhân dân mình: kiến nghị trả tự do cho quân-cán-chính của chế độ VNCH, để thực hiện hòa giải dân tộc, xóa bỏ hận thù. Hình như đây là một trong các mục tiêu tối quan trọng của Đảng và Nhà nước(?)

Chiến đấu không phải cho danh vọng, oán thù hay khát khao quyền lực. Còn gì để bàn cãi “trong khi chàng có thể có những lựa chọn khác” bên vợ con đầm ấm, thong dong xách giá vẽ đi họa chân dung cho cụ Võ Nguyên Giáp và tận hưởng những buổi trà dư tửu hậu đàm đạo sự đời với bạn hữu… Đời người lý tưởng đến thế còn gì bằng! Liệu Quý Thanh (và bất kỳ ai) có sẵn sàng đánh đổi 10 năm (tù giam + tù nhà) để thỏa “khao khát quyền lực” và “danh vọng”?

Hóa ra, nếu Ngô Bảo Châu “có tội một” thì Quý Thanh “có tội mười” vì bỗng dưng, chính Quý Thanh làm người đọc xoay ra so sánh những việc làm của chàng Hà Vũ qua hình tượng chàng Hector!

Quý Thanh viết tiếp:

Từ trước đến nay, không ai biết đến Cù Huy Hà Vũ trong các lĩnh vực học thuật hay tư cách cá nhân. Có hai con đường để mọi người biết đến Vũ. Thứ nhất là cái bóng của những thế hệ đi trước. Thứ hai là cách gây ra những sự vụ chẳng giống ai qua những lá đơn kiện. Nó hao hao như cách những ngôi sao đánh bóng tên tuổi bằng những scandal. Khi chạm tới những giá trị cá nhân, Vũ chỉ là một kẻ nhỏ bé với những cư xử tầm thường.

Ô hay! “từ trước đến nay”, mấy ai biết chàng Hà Vũ là cái ông nào, mãi cho đến khi hai cái bao cao su đã qua sử dụng được trây đầy mặt các trang báo (có cả báo CAND). Dân mình lại vốn tính tò mò, đặc biệt hay tò mò mấy cái vụ liên quan đến bao cao su đã qua sử dụng, vì thế chàng Hà Vũ bỗng nổi danh từ đấy. Hãy nghe Huy Đức nói:

Nếu cứ để ông Cù Huy Hà Vũ nghênh ngang bên ngoài, có lẽ ông khó lòng tập hợp được sự quan tâm của quần chúng tới mức dấy lên sự sợ hãi cho chính quyền. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do ngôn luận, có lẽ ông khó lòng thu hút được sự chú ý của giới bloggers, báo chí và khó lòng trở thành một nhân vật được đề cập trong một bài feature của tờ New York Times. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do kiện tụng có lẽ người dân sẽ thấy Chính quyền tự tin và mạnh mẽ. Và có lẽ, nếu thả ngay ông Cù Huy Hà Vũ sau cái hôm ở khách sạn, hình ảnh một người đàn ông 50s bụng phệ sẽ được nhớ lâu hơn, và khó có thể bị thay thế bởi hình ảnh một tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, comple, cavat, trán rộng, đầu ngửng cao, ngạo nghễ đi giữa hai hàng cảnh sát.

Xem ra Huy Đức thuyết phục người dân, trong khi Quý Thanh “lý giải rất thú vị” rằng: chàng Hà Vũ nổi tiếng từ con đường “cái bóng” và con đường “đánh bóng”. Ai làm cho chàng Hà Vũ nổi tiếng? Ai dại? Ai khôn?

Thoắt cái, Quý Thanh bỗng trở nên tiểu nhân với đoạn văn sau:

Bỏ qua những mưu đồ chiếm dụng nhà đất, bỏ qua những cách ứng xử đoạn tuyệt tình nghĩa gia đình, bỏ qua quá khứ học hành và làm việc không rõ ràng, chỉ cần vài chi tiết nhỏ cũng đủ nói lên bản chất của Vũ. Đơn cử như năm 2006, Vũ tự ứng cử mình vào vị trí Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin. Khi trả lời về khả năng để có thể đảm đương chức vụ, Vũ nói: “Bố của tôi là nhà thơ, nhà cách mạng Cù Huy Cận. Tôi học được ở ông rất nhiều điều, nhất là nhiệt huyết. Còn nếu nói về đức và tài, tôi xin tự khẳng định là tôi thừa đủ. Đảng đã nói là cần phải lựa chọn cán bộ có đức có tài cơ mà, vậy tôi có những điều đó tại sao lại không được lựa chọn?”. Với một người có khả năng trả lời một cách kiêu ngạo và tùy tiện như vậy, hẳn cũng không phải nói thêm nhiều.

“Bỏ qua” mà lại chẳng bỏ qua (!) Một chiêu thức của kẻ tiểu nhân nhưng luôn tỏ ra người quân tử! Lịch lãm và trí tuệ hơn, Quý Thanh nên đề cập việc làm của chàng Hà Vũ có sai về lý, có phạm về luật không, hơn là bộc lộ tánh khí tủn mủn, vặt vãnh của tên hạ tiện, đấy là chưa kể đến Quý Thanh phạm “tội làm nhục người khác” theo điều 121 Luật hình sự!

Tiếp tục, Quý Thanh tự phơi bày tư tưởng chống Đảng và sai cơ bản về lý luận:

Tuy nhiên, nếu những cá nhân trên thật sự muốn dân chủ, hẳn họ phải hiểu rằng dân chủ đi đôi với trí tuệ

Những cá nhân nào “THẬT SỰ MUỐN DÂN CHỦ”? Nói như thế hóa ra “đất nước tươi đẹp” này chưa có dân chủ ư? Không đời nào! nên nhớ “dân chủ XHCN được coi là nền dân chủ kiểu mới – dân chủ gấp trăm lần dân chủ tư sản” Quý Thanh viết thế có khác nào tát thẳng vào bản mặt “nền dân chủ trăm lần hơn của Đảng ta”? Dân chủ đi đôi với trí tuệ ư? Chính xác hơn, dân chủ đi đôi với tự do. Quý Thanh ghép dân chủ đi đôi với trí tuệ hóa ra xem thường giai cấp công nhân (nghèo khó) và giai cấp nông dân (khốn khổ), hai giai cấp cho đến nay trên “giấy tờ” vẫn là đội tiên phong của “đảng ta”! Ai khôn? Ai dại?

Quý Thanh chuyển qua “dạy khôn” (hay “dạy dại”?) Ngô Giáo sư và thấp thoáng trong lời dạy bảo này là sự đố kỵ, khi lời nhận xét từ phía Ngô giáo sư về chàng Hà Vũ có vẻ làm ai đó mang danh “Giáo sư”, “Tiến sĩ”, Giáo sư – Tiến sĩ”… cảm thấy họ bị “quýnh giá thấp” mà Quý Thanh lên tiếng hộ?:

Hệ quả là chính GS cũng được biến thành một kiểu biểu tượng về trí tuệ uyên bác trên các diễn đàn. Là một tài năng trong lĩnh vực toán học, GS đã được đám đông mặc định như một trí tuệ ở một ngạch khác bao trùm hơn: hình ảnh của GS đã trở thành một cái gì đó hao hao như một nhà triết học, một nhà chính trị học, một nhà xã hội học có khả năng phán xét đúng sai cho mọi vấn đề trong cuộc sống Việt Nam. Trong khi đó hơn một nửa cuộc đời mình GS Ngô Bảo Châu làm việc, học tập và nghiên cứu ở châu Âu. Lĩnh vực chuyên môn và chắc chắn cũng là lĩnh vực GS dành nhiều thời gian nghiên cứu nhất là toán học. Cuộc sống thì rộng hơn toán học và mang nhiều những phức tạp trong mỗi toan tính của con người. Phải sống trên chính đất nước của mình, thấu hiểu từng niềm vui, nỗi buồn, từng thành công, khổ cực của con người mới hiểu phần nào thực tại đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ.

Cao thượng nhỉ?! “Phải sống trên chính đất nước của mình” mới “thấu hiểu”?! Không sống trên chính đất nước của mình thì không thấu hiểu?! Lý luận gì đây trời?! Hình như Quý Thanh quên mất Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bôn ba lặn lội ở nước ngoài những 30 năm (từ 1911 – 1941) cũng chỉ vì “thấu hiểu từng niềm vui, nỗi buồn, từng thành công, khổ cực của con người”?

Quý Thanh cho rằng:

Việt Nam rất cần những anh hùng.

Không! Chắc chắn là không! Việt Nam cần: tự do dân chủ, Tổ quốc vẹn toàn, thượng tôn pháp luật và “…Mọi hành động xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân đều bị xử lý theo pháp luật” (trích điều 12 Hiến pháp).

Quý Thanh kết:

Ngạn ngữ Hy Lạp nói: “Nếu Thượng đế muốn hủy hoại ai đó, thì trước hết, ngài sẽ biến người ấy thành một vị thần”. Thường con người muốn lợi dụng ai thì trước hết biến người đó thành một biểu tượng.

Mặc dù cả bài viết có nhiều điều kém thuyết phục, một số chi tiết vụn vặt, tủn mủn bên cạnh những nội dung “tự phản đề”, nhưng kết thúc của Quý Thanh lại rất có lý.

Thật chí lý! “Thường con người muốn lợi dụng ai thì trước hết biến người đó thành một biểu tượng”

Câu ca dao quen thuộc ai cũng nhớ:

Tháp Mười đẹp nhất bông Sen
Việt Nam đẹp nhất có tên…

Hầu như mọi người đều công nhận hoa Sen là biểu tượng gắn liền với Đức Phật và nay “ngẫu nhiên” gắn liền với tên ai đó…!

Phải chăng từ lâu “người ta” đã biến một nhân vật nổi tiếng trở thành biểu tượng để lợi dụng?

… nhưng đến giờ, nhờ có Quý Thanh nói hộ thay?

Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn
(Tố Hữu)

Một biểu tượng thanh cao, giản dị và đẹp lồng lộng!

Phải không ông Hữu Ước – Tổng biên tập Báo Công An Nhân Dân?

***

Về sự ngộ nhận của Giáo sư Ngô Bảo Châu

Quý Thanh, theo Báo Công an Nhân dân

Giờ đây, hình ảnh về Cù Huy Hà Vũ và GS Ngô Bảo Châu xuất hiện dày đặc trên một số luồng thông tin với những mỹ từ cao cả nhất. Nhưng sẽ chỉ là một sự ngộ nhận của niềm tin nếu chỉ nhìn nhận bằng sự lấp lánh của ngôn từ. Điều đó cũng giống như sự ngộ nhận về “anh hùng” Cù Huy Hà Vũ của GS Ngô Bảo Châu vậy.

Khoảnh khắc Hector ngã xuống dưới ngọn lao của Achilles dưới chân thành Troy cũng là khoảnh khắc chàng dũng sỹ đi vào tâm thức của nhân loại như biểu tượng về một phẩm giá cá nhân và tài năng mang tính thời đại. Đó là nhân vật hiếm hoi trong thần thoại Hy Lạp chiến đấu không phải cho danh vọng, oán thù hay khát khao quyền lực mà chàng chiến đấu để bảo vệ chính quê hương mình, gia đình mình, nhân dân mình. Hector với trí tuệ và hiểu biết của mình đã phản đối chiến tranh. Nhưng khi chiến tranh xảy ra, chính Hector không do dự khi đối đầu với một Achilles mình đồng da sắt, một việc không khác gì tìm đến cái chết trong khi chàng có thể có những lựa chọn khác. Nhân cách ấy, tài năng ấy và tinh thần ấy đã đưa Hector vào bất tử. Chàng trở thành một trong số Chín Hiệp Sĩ Được Kính Trọng để sánh vai cùng Alexander đại đế, Julius Caesar, vua Arthur, hoàng đế Charle-magne…

Trong blog cá nhân của mình (blog Thích học toán – entry ngày 13/4/2011), GS Ngô Bảo Châu đã so sánh: “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này”. Phát biểu ấy, dù vô tình hay cố ý, đã đặt Cù Huy Hà Vũ ngang với những người anh hùng trong lịch sử nhân loại.

So sánh ấy thật sự là một điều đáng tiếc cho hình tượng của Hector, hoàng tử thành Troy, vua Turnus của người Rutuli hay tráng sỹ Kinh Kha người nước Vệ. Những con người ấy trong tất cả những điều kiện tương ứng của thời đại đã đạt tới tầm vóc của anh hùng nhờ vượt lên những cám dỗ tầm thường của cuộc sống. Kể cả ham muốn sống với họ cũng trở thành nhỏ bé khi đi đến cùng những giá trị tinh thần của mình.

Cù Huy Hà Vũ sống trong một thời đại khác. Dù sức mạnh bạo lực không còn được tôn vinh nhưng giá trị của nhân cách và trí tuệ vẫn là những yếu tố bất biến để tạo nên một anh hùng. Cù Huy Hà Vũ đã làm gì để đạt tới một tầm vóc như vậy?

Đây là một câu hỏi không khó trả lời. Từ trước đến nay, không ai biết đến Cù Huy Hà Vũ trong các lĩnh vực học thuật hay tư cách cá nhân. Có hai con đường để mọi người biết đến Vũ. Thứ nhất là cái bóng của những thế hệ đi trước. Thứ hai là cách gây ra những sự vụ chẳng giống ai qua những lá đơn kiện. Nó hao hao như cách những ngôi sao đánh bóng tên tuổi bằng những scandal. Khi chạm tới những giá trị cá nhân, Vũ chỉ là một kẻ nhỏ bé với những cư xử tầm thường.

Bỏ qua những mưu đồ chiếm dụng nhà đất, bỏ qua những cách ứng xử đoạn tuyệt tình nghĩa gia đình, bỏ qua quá khứ học hành và làm việc không rõ ràng, chỉ cần vài chi tiết nhỏ cũng đủ nói lên bản chất của Vũ. Đơn cử như năm 2006, Vũ tự ứng cử mình vào vị trí Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin. Khi trả lời về khả năng để có thể đảm đương chức vụ, Vũ nói: “Bố của tôi là nhà thơ, nhà cách mạng Cù Huy Cận. Tôi học được ở ông rất nhiều điều, nhất là nhiệt huyết. Còn nếu nói về đức và tài, tôi xin tự khẳng định là tôi thừa đủ. Đảng đã nói là cần phải lựa chọn cán bộ có đức có tài cơ mà, vậy tôi có những điều đó tại sao lại không được lựa chọn?”. Với một người có khả năng trả lời một cách kiêu ngạo và tùy tiện như vậy, hẳn cũng không phải nói thêm nhiều. Nhiệt huyết thì do bố truyền lại, đức tài thì tự mình phong cho mình. Hơn nữa với cách trả lời trên thì gần như duy nhất Vũ là người có đức có tài hoặc cái đức cái tài của Vũ hơn hẳn thiên hạ. Ứng cử vào một chức vụ liên quan nhiều đến văn hóa, ngay từ vốn văn hóa ứng xử cơ bản Vũ đã hiểu hết chưa?

GS Ngô Bảo Châu đã quá tùy tiện khi đặt Cù Huy Hà Vũ ngang với những biểu tượng anh hùng. Dù những anh hùng đó thuộc về những thời đại đã qua nhưng mang một sự trân trọng trong tâm thức mỗi người. Nó dễ gây sự lầm lẫn biến Cù Huy Hà Vũ từ một kẻ vô giá trị thành một biểu tượng.

Tuy nhiên, câu hỏi quan trọng nhất được đặt ra là mục đích của tất cả những hành động trên của Cù Huy Hà Vũ là gì? Liệu nó có phải vì đất nước, vì dân tộc như một số người vẫn thổi phồng hay không?

Nhìn lại cả quá trình, Vũ chưa bao giờ biết hy sinh cho xã hội. Vũ kiên quyết giữ căn nhà 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội như một tài sản cá nhân thay vì chấp nhận để Nhà nước xây dựng một phần thành Bảo tàng Xuân Diệu, một công trình mang tính cộng đồng. Những đơn kiện chẳng giống ai chỉ là những scandal nhằm đánh bóng tên tuổi Vũ. Chỉ khác với giới nghệ sỹ đánh bóng mình trên sân khấu, Vũ đánh bóng mình trên vũ đài chính trị. Và chi tiết thể hiện ham muốn quyền lực mang tính chất cá nhân lớn nhất của Vũ chính là việc tự ứng cử chức vụ Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin năm 2006. Cứ giả sử Vũ muốn cống hiến thật thì đó cũng là một cống hiến có điều kiện, một điều kiện không hề khiêm tốn.

Có những kẻ muốn biến Vũ thành anh hùng. Bằng những tụng ca đầy tính từ, Cù Huy Hà Vũ đã được đẩy lên đến tận mây xanh. Dân chủ đã trở thành những chiêu bài chính được đưa ra trong những ý kiến cá nhân đó. Tuy nhiên, nếu những cá nhân trên thật sự muốn dân chủ, hẳn họ phải hiểu rằng dân chủ đi đôi với trí tuệ. Một người có trí tuệ không bao giờ chấp nhận một tư cách như Vũ làm anh hùng. Trường hợp còn lại, họ hiểu Vũ không đủ khả năng làm anh hùng nhưng vẫn biến Vũ thành anh hùng thì đây là những hành động đơn thuần nhằm thực hiện những mưu đồ cá nhân. Vũ khoác lên bộ y phục lóng lánh của những mỹ từ, trong khi giá trị thực cũng chỉ là một con bài trong tay kẻ khác mà thôi.

Chỉ có điều đáng tiếc ý kiến của GS Ngô Bảo Châu đã vô tình trở thành một luận cứ tâm lý có lợi cho những kẻ ngu dốt hoặc cơ hội đó. GS là niềm tự hào của Việt Nam. Trong bối cảnh hiện tại, GS là biểu tượng về mặt trí thông minh cho một dân tộc. Bởi vậy, những phát ngôn của GS không đơn thuần là những câu nói mang tính chất cá nhân nữa vì nó có tác động mãnh liệt đến suy nghĩ và niềm tin của hơn 80 triệu dân. Có điều chính GS hình như cũng không lường trước được hết những tác động từ những phát biểu của mình.

Hệ quả là chính GS cũng được biến thành một kiểu biểu tượng về trí tuệ uyên bác trên các diễn đàn. Là một tài năng trong lĩnh vực toán học, GS đã được đám đông mặc định như một trí tuệ ở một ngạch khác bao trùm hơn: hình ảnh của GS đã trở thành một cái gì đó hao hao như một nhà triết học, một nhà chính trị học, một nhà xã hội học có khả năng phán xét đúng sai cho mọi vấn đề trong cuộc sống Việt Nam.

Trong khi đó hơn một nửa cuộc đời mình GS Ngô Bảo Châu làm việc, học tập và nghiên cứu ở châu Âu. Lĩnh vực chuyên môn và chắc chắn cũng là lĩnh vực GS dành nhiều thời gian nghiên cứu nhất là toán học. Cuộc sống thì rộng hơn toán học và mang nhiều những phức tạp trong mỗi toan tính của con người. Phải sống trên chính đất nước của mình, thấu hiểu từng niềm vui, nỗi buồn, từng thành công, khổ cực của con người mới hiểu phần nào thực tại đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ.

Việc phân tích từng câu nói, mổ xẻ từng ý tứ của Ngô Bảo Châu tưởng như để thể hiện sự tôn vinh, hóa ra lại trở thành một sự lợi dụng. Chân lý không quan tâm đến người phát ngôn. Việc trích dẫn Ngô Bảo Châu xét cho cùng cũng chỉ là mượn gió bẻ măng. Có những kẻ cần sự nổi tiếng, cần niềm tin mà những người Việt Nam đang đặt trên hình tượng Ngô Bảo Châu. Về mặt phương pháp cũng không khác gì việc thổi Cù Huy Hà Vũ lên thành một anh hùng để thực hiện những toan tính cá nhân.

Việt Nam rất cần những anh hùng. Tuy nhiên, những anh hùng của thời hiện đại không thể giống những Hector, Turnus hay Kinh Kha ngày trước. Cả thế giới đang bước vào thời kỳ mà trí thức quyết định phần lớn những tiến bộ trong xã hội. Người anh hùng của hiện tại trước hết phải là những người có trí tuệ, có trái tim, có tầm vóc văn hóa và kỹ năng đối thoại với thế giới. Trong bối cảnh đất nước đang phải đối mặt với nhiều vấn đề mang tính chất thời đại như biến đổi khí hậu, suy thoái kinh tế, khủng hoảng văn hóa thì khả năng hành động của những con người như vậy chính là chìa khóa để vươn lên.

Ngược lại, việc tạo nên những anh hùng một cách áp đặt hay thổi phồng những cá nhân không xứng đáng chỉ tạo nên những hiệu ứng tiêu cực. Nó tạo ra sự hoang mang trong xã hội và sự sụp đổ của niềm tin. Đó chính là những thảm họa của văn hóa và chính trị. Cho nên bất kỳ người trí thức nào trước khi tạo ra những so sánh cần sự cân nhắc kỹ càng.

Ngạn ngữ Hy Lạp nói: “Nếu Thượng đế muốn hủy hoại ai đó, thì trước hết, ngài sẽ biến người ấy thành một vị thần”. Thường con người muốn lợi dụng ai thì trước hết biến người đó thành một biểu tượng. Giờ đây, những hình ảnh về Cù Huy Hà Vũ và GS Ngô Bảo Châu xuất hiện dày đặc trên một số luồng thông tin với những mỹ từ cao cả nhất. Nhưng sẽ chỉ là một sự ngộ nhận của niềm tin nếu chỉ nhìn nhận bằng sự lấp lánh của ngôn từ. Điều đó cũng giống như sự ngộ nhận về “anh hùng” Cù Huy Hà Vũ của GS Ngô Bảo Châu vậy

Tiếng Nói Dân Chủ là diễn đàn chia sẻ những quan điểm dân chủ từ nhiều nơi khác nhau. Ban Biên Tập không chịu trách nhiệm nội dung các bài viết đã được đăng tải, cũng như bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tiếng Nói Dân Chủ.

About these ads

Tháng Năm 14, 2011 - Posted by | Chính Trị-Xã Hội | ,

18 phản hồi »

  1. Có lạ gì những bài viết như vậy. Bôi nhọ người bằng những ý nghĩa mà người viết tự cho là đúng. Mà ngày nay hình như đính chánh vấn đề gì cũng dễ như lật và ngửa bàn tay vậy. Dường như mọi ngừoi chúng ta đeo mặt nạ khi giao tiếp vậy. Nên tất cả dường như không thấy đỏ mặt khi nói dối hoặc khi chối bay biến một lời nói, một lời hứa và một hành động sai trái

    Phản hồi bởi tienluc | Tháng Năm 15, 2011 | Trả lời

  2. Noäi dung vuï vieäc ñöôïc toùm taét nhö sau:
    Töø tröôùc naêm 1991 vaøo luùc giaûi quyeát ñôn yeâu caàu cuûa oâng Traàn Vaên Hon vaø tôùi hoâm nay laïi ñöôïc uûy quyeàn quyeát ñònh soá 525/QÑ – UBND huyeän Giaù Nai ngaøy 14/05/2007.
    Giöõ nguyeân hieän traïng trong phaàn ñaát tranh chaáp cho oâng Traàn Vaên Hon (ñöôïc uûy quyeàn cho oâng laø baø Traàn Thò Thuûy sinh naêm 1963 nguï taïi 265 aáp II, xaõ Phong Thaïnh Ñoâng A, huyeän Giaù Nai, tænh Baïc Lieâu.
    Nguyeân gia ñình coù tranh chaáp ñaát vôùi hoä oâng Huyønh Vaên Nga vaø vôï Ñoã Thò Hueä ñöôïc quyeát ñònh soá 135/QÑ-UBND huyeän Giaù Nai laù Mai Chí Tính coá tình khoâng thöïc hieän quyeát ñònh trieån khai ñeán nôi vaø ñeán choán, coá tình voøng vo, vieän nhieàu lyù do khaùc, khoâng chính ñaùng ñeå chieám ñoaït moät laàn nöõa cuûa gia ñình chò Thuûy.
    Töø khi gia ñình oâng baø Thuûy tranh chaáp thoå cö ñeán nay keùo daøi 24 naêm qua (ñöôïc quyeát ñònh 135/UBND tænh Baïc Lieâu cöù giöõ nguyeân hieän traïng phaàn ñaát tranh chaáp cho oâng Traàn Vaên Hon (ngöôøi ñöôïc uûy quyeàn laïi cho baø Traàn Thò Thuûy söû duïng phaàn ñaát toång dieän tích 118.8m2 coù caùc vò trí laân caän.
    Höôùng ñoâng: Giaùp ñaát cuûa baø Quaùch Hoàng – Daøi: 13.50m
    Höôùng taây: Giaùp oâng Ngoâ Vaên Vieät- Daøi: 16.20m
    Höôùng nam: Giaùp loä cuõ – Ngang : 8m
    Höôùng baéc: Giaùp Quoác loä 1A- Ngang: 8m
    Caên cöù phaùp luaät qui ñònh vaø baùo caùo keát quaû sôùm nhöõng söï vieäc ñaõ xaûy ra.
    Daân chuû tòch huyeän Giaù Rai Mai Chí Tính laøm theo ñöôøng loái rieâng tö cuûa mình vaø coi thöôøng quyeát ñònh cuûa Chuû tòch tænh Baïc Lieâu ñöa ra. Taát caû nhöõng haønh vi thuû ñoaïn maø cheøn eùp nhöõng ngöôøi daân.
    Theo lôøi yeâu caàu traû laïi söï coâng baèng vaø ñoàng thôøi giöõ nguyeân quyeát ñònh 135 cuûa UBND tænh Baïc Lieâu.
    Vaäy bao giôø coâng lyù ñöôïc xem xeùt thoûa ñaùng?
    Nay chuùng toâi xin chuyeån lôøi baø Traàn Thuûy ñeán Laõnh ñaïo UBND tænh Baïc Lieâu xem xeùt giaûi quyeát thoûa ñaùng cho ngöôøi daân.

    Phản hồi bởi toi bao cong an tan tinh giup do | Tháng Mười Hai 5, 2011 | Trả lời

  3. Giá trị của một con người được xác định bằng tài năng và nhân cách. Hai giá trị này là nguyên nhân để tạo nên kết quả. Tác giả Quí Thanh đủ khả năng để biết mình biết người khi viết về Cù Huy Hà Vũ và Ngô Bảo Châu nhưng Quí Thanh đã không dám hoặc không muốn nhìn thẳng vào sự thật ( không cần nhắc lại việc bôi nhọ người khác ). Chỉ riêng điều này thôi Quí Thanh đã rơi xuống đáy của vực thẳm ” VÔ NHÂN CÁCH “. Kết quả duy nhất mà Quí Thanh có được sau bài viết ” về sự ngộ nhận của Giáo sư Ngô Bảo Châu ” là trở thành kẻ ” đốt đền ” nổi tiếng. Đó cũng là một phần thưởng hơn cả mong đợi

    Phản hồi bởi Hoang Viet | Tháng Mười Hai 22, 2011 | Trả lời

  4. Cù Huy Hà Vũ , Ngô Bảo Châu là hai CON NGƯỜI đúng nghĩa . Nhưng trân trọng hơn là họ mang trong mình dòng máu Việt ” TINH KHIẾT ” Tiếng nói của họ là tiếng thét từ trái tim chứ không phát ra từ cái lưỡi lươn lẹo như Quí Thanh. Họ đã và mãi yêu dân tộc Việt Nam bằng trái tim XÓT XA LUÔN RỰC CHÁY. Trái tim của hai NGƯỜI đó có thể chưa rực sáng như trái tim Đan Cô nhưng hai đốm lửa nhỏ ( và nhiều đốm lửa khác ) cũng đủ ánh sáng để đoàn người tự tin vượt qua cánh rừng già đen tối bước ra ánh sáng mặt trời. Tác giả Quí Thanh cũng ở trong đoàn người khốn khổ đó nhưng Quí Thanh muốn ăn đến mẩu lương thực và uống đến giọt nước cuối cùng của đoàn người . Trân trọng biết bao nếu Quí Thanh cũng đốt lên ngọn lửa từ trái tim mình Thôi không còn gì để nói với Quí Thanh nữa. Cánh rừng còn quá dài, rắn rết thú dữ luôn rình rập quanh mình phải dành sức để đi cho kịp và tiếp lửa cho Hà Vũ với niềm tin bất diệt

    Phản hồi bởi Hoang Viet | Tháng Mười Hai 22, 2011 | Trả lời

  5. Phần 42: Lãnh đạo Tòa Hà Nội “lừa” đương sự ???Phó chánh án Tạ Quốc Hùng, thẩm phán Đỗ Quảng Oai “kẻ tung, người hứng” ra các văn bản “gỡ tội” cho nữ đại gia Bảo Sơn??? Vụ ly hôn 500 triệu đô có đơn thuần là một vụ án dân sự???Việc lãnh đạo tòa Hà Nội “bảo kê” cho nữ đại gia Bảo Sơn giữ con sẽ khiến vụ ly hôn 500 triệu đô trở thành “trọng án”???Bi kịch của người cha bị đánh chỉ vì muốn “nhìn mặt con”!!! Chi tiết

    http://luatsuvidan10.wordpress.com/2012/01/08/chung-toi-dang-hoan-thi%E1%BB%87n-ph%E1%BA%A7n-nay/

    Phản hồi bởi baosonparadise | Tháng Một 25, 2012 | Trả lời

  6. noi cai quai gi ma deo dam noi thang ra ,da noi thi phai noi cho moi nguoi hieu ,dung ra ve ta day la tai gioi ma dung loi le bi an ,me kiep ngu nhu bo ma ra ve bac hoc am chi cai con me gi?deo dam noi thang ra ma bay dat len tren dien dan .

    Phản hồi bởi hoangnam | Tháng Hai 4, 2012 | Trả lời

  7. Bắt Cù H H Vũ bằng tình tiết 2 bằng chao cao su là một sự mạ lỵ chế độ. Không bằng chứng về kết quả ADN, người bị hại là luật sư cũng từ chối. Đây là một kiểu làm việc gian manh của một kẻ tiểu nhân hạ đẳng.

    Phản hồi bởi con cò bé bé | Tháng Hai 13, 2012 | Trả lời

  8. Chắc Quý Thanh tự xưng mình là Bao Thanh Thiên để xử TS Cù Huy Hà Vũ và GS Ngô Bảo Châu! Ôi Qui Thanh Vĩ đại muôn năm! Học đến đâu rồi hả QT? Nên Biết mình chứ !

    Phản hồi bởi con cò bé bé | Tháng Ba 8, 2012 | Trả lời

  9. Bai viet su dung hoi nhieu tinh tiet cua than thoai, qui thanh nen biet minh dang song o the ky nao, dung co muon hinh anh cua nhung vi than de ton len cai gia tri khong co thuc cua minh. Gia Doi!

    Phản hồi bởi Hotboy1989 | Tháng Tư 18, 2012 | Trả lời

  10. Co the cac ban duoc an,hoc[Bang cap] nhung cac ban da lan gi

    Phản hồi bởi t. | Tháng Tư 19, 2012 | Trả lời

    • Cứ làm con bò đi, Bình yên nhai cỏ rời chờ ngày phơi thây giữa chợ nhỉ? Nên nhớ ta là con người không phải con vật nhé. Ta muốn làm người không muốn làm vật nhé.

      Phản hồi bởi huonggianguic | Tháng Tám 25, 2012 | Trả lời

  11. tiếng nói dân chủ ư!! nghe mà ngứa lổ tai, lo mà làm kinh tế đi, này nhe trồng lúa rất được đó. Không giàu có hơn người ta nhưng đủ ăn . nuôi gà nhé tha hồ mà món nọ món kia. Nhậu nhẹt vui vẻ chén chú chén anh. Nuôi lợn nuôi bò , được nữa thì trồng rừng nuôi tằm. tôi nghĩ chắc các bác không biết nhiều về những công việc này đâu nhỉ, xã hội này đâu có bức tử các bác đâu mà làm gì nghiêm trọng thế. Sao tối ngày cứ đi đòi dân chủ này dân chủ nọ. Chắc các bác không có tình thương người không có còn biết sống tốt đẹp nũa rồi. hãy dành chút hiểu biết sơ sài của các bác , viết những điều có ý nghĩa , những câu chuyện cổ tích , ngợi ca quê hương . nếu các bác đã ở tuổi trung niên cao niên. thì dành thời gian nuội dạy con cái cho nó học vấn tốt đẹp , sống yêu thương hòa hảo. còn như các bác còn trẻ thì hăng say lao động , không cần phải có được cuộc đời sướng như tiên chi hết, sống dung hòa giản dị tiết kiệm. yêu thiên nhiên cây cỏ, trồng hoa , nuôi cá, có phải như thế thật là trong sạch đúng không. Nói chung thì chẳng ở đâu là tốt đẹp hoàn mỹ hết thảy, phải có thế này thế kia chứ. Bây giờ nhé nếu trong một gia đình mà vợ chồng không hòa thuận. con cái suốt ngày đòi hỏi ở cha mẹ. anh chị em tối ngày cãi vã. người này gườm người kia, thế nào có được hạnh phúc có được cuộc sống vui tươi. đó là một gia đình bé nhỏ xem ra còn có thể thỏa thuận được thu xếp được , chứ ở trong một đại gia đình, ai quán xuyến nổi. Cho nên mỗi một người tu dưỡng tinh thần sống phong phú , sống gần gũi yêu thương nhau, bát cơm sẻ nữa chăn xuôi đắp cùng, rồi từ từ xã hội sẽ tốt đẹp ra.

    Phản hồi bởi Ven Tongquoc | Tháng Tư 21, 2012 | Trả lời

    • Nghe hai tiếng dân chủ thì “ngứa lỗ tai”. Nghe hai tiếng độc tài thì sướng lỗ tai. Đây là loại lỗ tai của hậu duệ Stalin!
      Loại lỗ tai này sao có nhân cách “khuyên người khác”? Đã vô trách nhiệm với Tổ quốc,vô cảm với các tầng lớp chịu nhiều thiệt thòi dưới cái gọi là “kinh tế thị trường-định hướng xã hội chủ nghĩa;còn hồ đồ,ba hoa;rác chẳng ra rác,phế liệu chẳng ra phế liệu.
      Đất nước ngày càng teo,càng héo bởi bè lũ sâu dân,mọt nước,thì chẳng chịu chống lên mà nhìn;còn bày ra trò tụng kinh,gõ mỏ;bụng thì chứa đầy còng số 8 và M 79.

      Phản hồi bởi Tiểu Điền Địa | Tháng Tư 22, 2012 | Trả lời

  12. Quá rãnh! Uống cà phê thôi

    Phản hồi bởi Ngoc thi | Tháng Tư 28, 2012 | Trả lời

  13. nghe hai tu ‘dan chu’ sao ma ngua cai lo tai qua di. toi la dan lai xe tai duong dai co lam gi nen toi dau ma moi lan gap may bac csgt la bi quat mang nhu con. toi chi di lam nuoi vo con thoi ma.

    Phản hồi bởi thanh thanh | Tháng Năm 22, 2012 | Trả lời

    • bạn có ý tốt thi nó là tốt , bạn có ý đồ xấu thì nó là xấu…cái hieu biet cua bạn nên giúp it cho người khác hay hơn .!xem lại truyện thần thoại hy Lap là o nước ngoài mà bạn…..bạn nên dẫn chứng lich sử VN thi thuyết phục hơn…

      Phản hồi bởi lehoanganh | Tháng Mười 7, 2012 | Trả lời

  14. Quý Thanh dẫn lại ngạn ngữ Hy Lạp: “Nếu thượng đế muốn hủy hoại ai đó,thì trước hết,Ngài sẽ biến người đó thành một vị thần”. Đọc câu ngạn ngữ này,người ta chưa kịp nghĩ về câu chuyện giữa GS Ngô Bảo Châu – Cù Huy Hà Vũ. Người mạnh mẽ chen lấn vào “cảm xúc” của người đọc,dù không muốn,cũng phải bị vướng,đó là ông Bác Hồ.

    Thượng đế không hủy hoại ông Bác Hồ mà do chính sự nghiệp Marx – Lê hại. Ông Bác Hồ vốn là người bình thường,to gan một chút. 15 tuổi bỏ quê đi tìm cha,lúc trai trang,thấy ông vác gạo ở cảng Phan Thiết (phim),lên tàu bưng thức ăn cho mấy ông Tây. Qua nước Pháp,bị lạnh,ông sáng kiến dùng mặt trời nướng gạch ấp bụng cho ấm (chổ này khó tin,nhưng thôi kệ). Ông Bác Hồ từng có gia đình,có con đang sống gần lăng của ông. Những người hủy hoại ông không chấp nhận điều tra ADN. Họ biến ông Bác Hồ thành vị thánh chết,mang theo bao nỗi oan nghiệt chất chồng. Phàm làm kiếp người,hạnh phúc nhất phải được sống làm người,hưởng đủ tiêu chuẩn tạo hóa ban cho họ. Tiêu chuẩn số 1 là vợ con. Có tình yêu nào bằng yêu vợ,yêu con! Dùng tiêu chẩn số 1 này đổi chức thánh,chỉ có người mất trí mới bị gán cho. Họ lột hết hạnh phúc đơn sơ mà muốn chết của ông Bác Hồ,họ đưa ông vào ở nhà sàn,chung sống với cá vàng. Thánh kiểu đó,giờ ông nằm dưới lăng ông chưởi dữ lắm đó. Quý Thanh có nghe? Quý Thanh – nhân danh cuội con cháu của ông Bác Hồ,chỉ có thể dùng bạo lực cách mạng mà trấn áp. Dùng lời nói,chữ nghĩa không được đâu. Nó đụng chạm tùm lum hết,thấy chưa?

    Phản hồi bởi Tiểu Điền Địa | Tháng Mười 8, 2012 | Trả lời

  15. che’ do ta tu do gap’ trieu lan` bon tu ban hay bat’ cu’ cai’ bon nao` khong theo cai’ che’ do xa~ ho^i giong’ ta (that la` lao’ xao ). Vay Cu` Ha` Huy Vu ra tranh cu doc lap thi` bay` chuyen boi xau’. Nguoi` tai` gioi nhu Cu`Ha`Huy Vu thi` co’ the lam` tat’ ca nhung chuc’ vu cao nhat’ trong chinh’ phu Vietnam. Neu’ toi duoc 1ti’ hoc thuc’ hay kien’ thuc’ cua Cu` Ha` Huy Vu thi` toi se ra ung’ cu chuc’ chu tich nuoc’, tong thong’ . Thay’ nguoi` ta khong di cung` huong’ cua minh` thi` boi nho, noi’ xau’ … lam` lo ro cai’ su ghen ti va`su nho nhen, tinh’ tieu nhan … ai noi’ gi` trai’ y’ minh` thi` thu`ghet’,bat’ bo’ tu` day`. Cu` Ha` Huy Vu la` anh hung`. la` nhan tai` cua dat’ nuoc’ (con nguoi` ven toan` nhan tri’ dung). Doc nhung bai`tra loi` phong van’ cua Tien’ si luat ve` cac’ van’ de` trong nuoc’ va` doi’ ngoai Cu` Ha` Huy Vu thi` toi nhan thay’ day la` mot lanh tu anh minh cua Vietnam ma` ca 1000 nam moi’ co’ mot . Toi ao uoc’ duoc lam` viec cho Cu`Ha` Huy Vu cho du` la` danh’ giay`, xach’ cap hay la` ve si cho Cu` Ha` Huy Vu.

    Phản hồi bởi Cu Ha Huy Van | Tháng Mười 13, 2012 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 051 other followers