Tiếng Nói Dân Chủ

Phong Trào Dân Chủ Việt Nam

NGUYỄN TẤN DŨNG: NGƯỜI CẦM LÁI VIỆT NAM

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng trong lễ bế mạc Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11, Hà Nội, 19/1/2011

Thụy My-RFI

Có vẻ như ông Dũng đã thương lượng việc ngồi tiếp trên ghế thủ tướng, để đổi lấy việc ông Trương Tấn Sang làm chủ tịch nước. Việt Nam có tham vọng trở thành nước phát triển vào năm 2020. Và như vậy, ông Nguyễn Tấn Dũng không thể nào tránh khỏi các cuộc cải cách khó khăn, như trong lãnh vực quốc doanh vốn nhiều nợ nần và thường bị khuấy động bởi các xì-căng-đan tham nhũng.

Tuần báo Le Courrier International trích dịch bài viết trên tờ báo Le Temps của Thụy Sĩ có tựa đề : « Nguyễn Tấn Dũng : Người cầm lái con tàu Việt Nam ». Bài viết được cây cọ David Browley của Úc minh họa bằng hình vẽ thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng mặc bộ vét nhưng đội nón cối, phía sau là vịnh Hạ Long.

Bài báo mô tả lại khung cảnh Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11. Ngồi trên chủ tịch đoàn, dưới chân dung của Mác – Lênin, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, áo vét đen, cà-vạt đỏ, vỗ tay chúc mừng đồng chí Nguyễn Phú Trọng, tân tổng bí thư. Thế nhưng chính ông Dũng mới là người đại thắng trong Đại hội Đảng lần thứ 11, kết thúc vào ngày 19 tháng giêng. Tiếp tục là Ủy viên Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực tối cao của Đảng, ông Nguyễn Tấn Dũng đầy tham vọng, năm nay 61 tuổi, chắc chắn giữ được chiếc ghế thủ tướng trong năm năm tới, khi Quốc hội sẽ bỏ phiếu một cách tượng trưng vào tháng 5.

Khá tự nhiên với báo chí, người cựu chiến binh – theo như tiểu sử thì ông Nguyễn Tấn Dũng đi chiến đấu chống Mỹ từ năm 12 tuổi – đã là con người quyền uy nhất của chế độ. Phương pháp của ông ? Đó là đặt dấu ấn cá nhân cho quyền lực. Ông Benoît de Tréglodé, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Đông Nam Á đương đại nhận xét : « Đây là một điểm mới trong đời sống chính trị Việt Nam, lâu nay vốn chú trọng sự kín đáo ».

Việc một con người được một số người đã tiếp xúc nhận xét là « nghiêm khắc », thậm chí « độc đoán », vẫn ngồi tiếp ghế thủ tướng cho thấy vai trò của tổng bí thư đã giảm sút. Một nhà báo viết cho một nhật báo lớn của Việt Nam nhận định : « Từ khoảng 10 năm nay, vai trò của thủ tướng ngày càng trở nên quan trọng hơn, vì nắm kinh tế ».

Thế mà mới hai tháng trước, tương lai của ông Dũng còn có vẻ mờ mịt. Thủ tướng đã phải tự kiểm điểm trước các đại biểu Quốc hội. Ông đã nghiêm túc nhận trách nhiệm về vụ Vinashin, một trong những tập đoàn quốc doanh lớn nhất đang ở trên bờ vực phá sản. Được một trong những người thân cận của ông Dũng điều hành, tập đoàn đóng tàu này đã nợ đến 3 tỉ đô la, tương đương gần 5% tổng sản phẩm nội địa cả nước. Đồng thời, ông Dũng còn bị liên lụy qua việc các đảng viên kỳ cựu đưa kiến nghị yêu cầu ngưng dự án khai thác bauxite do Trung Quốc đầu tư, mà ông Dũng đã phê duyệt. Trong cái thế bất lợi này, các nhà quan sát còn nhận ra những thủ đoạn của đối thủ ông Dũng là ông Trương Tấn Sang, người được trao chức chủ tịch nước, một chức vụ chỉ mang tính tượng trưng.

Trong kỳ đại hội Đảng trước đây vào năm 2006, hai nhân vật này, đều cùng tuổi và cùng là người miền Nam, đã từng đối đầu với nhau để giành chức người đứng đầu chính phủ. Theo ông Benoît de Tréglodé, thì « Lần này xem chừng ông Dũng đã thương lượng việc tiếp tục ngồi ghế thủ tướng, để đổi lấy việc ông Trương Tấn Sang làm chủ tịch nước ». Trong cuộc song đấu này, mỗi người đã thử nghiệm sức mạnh của mạng lưới mình.

Một nhà báo địa phương nhớ lại : « Hồi năm 2006 lúc mới được phong thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm dấy lên nhiều hy vọng ». Hình ảnh năng động của một vị thủ tướng trẻ tuổi nhất kể từ khi chiến tranh chấm dứt vào năm 1975, hứa hẹn một sự hiện đại hóa. Nhưng người ta đã thất vọng.

Việc đàn áp chính trị vẫn tiếp diễn. Khoảng hai chục nhà ly khai đã bị bắt giam hoặc bị truy tố trong năm qua. Và mặc dù có tiếng là ưu ái các nhà đầu tư, ông Dũng vẫn không thành công trong việc kìm chế lạm phát, cũng như hãm lại đà rớt giá của đồng bạc Việt Nam.

Trong nhiệm kỳ hai này, ông sẽ phải theo đuổi mục tiêu tỉ lệ tăng trưởng từ 7 đến 8%, và tăng tốc phát triển kinh tế. Việt Nam có tham vọng trở thành nước phát triển vào năm 2020. Và như vậy, ông Nguyễn Tấn Dũng không thể nào tránh khỏi các cuộc cải cách khó khăn, như trong lãnh vực quốc doanh vốn nhiều nợ nần và thường bị khuấy động bởi các xì-căng-đan tham nhũng.

Theo RFI

About these ads

Tháng Hai 1, 2011 - Posted by | Chính Trị-Xã Hội | ,

2 phản hồi »

  1. Có bao nhiêu phần trăm trong số 3,6 triệu con người muốn duy trì sự ấu trĩ và yếu kém như hiện nay?
    Có bao nhiêu phần trăm trong số 3,6 triệu con người đọc và hiểu các nội dung trong các tuyển tập do Mác viết.Và số phần trăm này có hiểu Mác sinh ra ở đâu, học gì, làm gì. xuất thân trong gia đình thế nào? Và cũng số phần trăm này có hiểu dân tộc và đất nước mình muốn gì không? Và cũng số phần trăm này có biết đất nước mình hiện giờ đang thiểu năng về tâm hồn về trí tuệ, về cơ thể như thế nào không?
    Sao 3,6 triệu con người tiên phong này không mở ra cuộc thi tìm hiểu về con người và đất nước Việt nam ngày nay đang bị các vấn nạn gì không? và dân tộc này đang cần gì và muốn gì? Và họ có biết là họ đang tự lừa dối bà con trong dòng họ của họ và đồng bào họ những gì không?
    Sự tiên phong và đại diện cho giai cấp của họ, sao họ không mời các đồng chí của họ từ nước khác vào cùng gánh vác khó khăn đang có trên đất nước Việt nam, sao họ không xung phong tới các nước khác để họ hỗ trợ những người anh em của họ cùng theo một hệ tư tưởng?
    Và không biết những con người đó có bao giờ tự hỏi hàng chục năm qua họ đang yếu kém về những mặt nào? và đang suy nhược trên các lĩnh vực là do đâu?
    Đối với một chính phủ không biết tôn trọng người dân trên đất nước mình, tìm mọi cách để ngu dân, để biến người dân thành công cụ ( Không phải là công dân ) thì đất nước có chính phủ đó càng ngày càng làm cho đất nước và dân tộc suy tàn đi thôi.

    Phản hồi bởi Dương văn Minh | Tháng Hai 3, 2011 | Trả lời

  2. Có nhiều người xung quanh tôi nói rằng: Dân ta hiện nay có cái ăn cái mặc, có cái xe để đi, có nhiều thứ hơn thời bao cấp. Vâng hiện nay đa số không thiếu gạo, không thiếu quần áo, nhưng đâu đó trên đất nước này vẫn có bà con thiếu ăn thiếu mặc và thiếu nhiều thứ.
    Nhưng chúng ta được là do bản thân chúng ta vận đồng làm ra để chúng ta có, chúng ta bằng công sức lao động và tằn tiệm của mỗi gia đình, hoàn toàn không có một quỹ bảo trợ xã hội hoặc của chính phủ cho ta.
    Chính phủ đi vay tiền về làm mà thôi, sau đó nhân dân phải trả nợ, cái hiệu quả được cho đất nước ít, cái rơi vãi và cái mất đi nhiều quá.
    Ai không hiểu bảo là chúng ta đi lên , một số phương tiện đại chúng nói chúng ta đi nên? nói chúng ta phát triển? Thực lực chúng ta có tí dầu thô bán, có chút cafe, chè , lúa,con tôm con cá, cao su, than bán đi, những cũng chẳng là bao, dân ta nhịn ăn nhịn mặc một năm là bao nhiêu để trả nợ nước ngoài và bù đắp cho cái rơi vãi mất mát thất thoát.
    Nếu tôi được phép như họ, tôi cũng đi vay về, tôi nói với dân là tôi làm được và đất nước phát triển, ai đó cũng làm được, vì có mất gì đâu.
    Tiền của đất nước, một đơn vị thuộc nhà nước quản lý làm thất thoát đi, không sinh lời cho đất nước cho người dân,thì mọi việc coi như không của ai cả. Đây là một nếp sống và cách nghĩ vô cùng nguy hại.
    Điều này thể hiện sự yếu kém của hệ thống,thể hiện sự coi thường mồ hôi công sức của nhân dân. Từ đây ta kết luận không thể tin cậy vào một chính phủ như vậy.

    Phản hồi bởi Dương văn Minh | Tháng Hai 3, 2011 | Trả lời


Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 404 other followers